Chuyện là vầy: Hổng biết từ bao giờ, chuyện một bộ hình cưới trước đám cưới đã trở thành phong tục phải có trong đám cưới của người Việt? Hổng biết ai quy định luôn. Thế là CDCR nhà mình có hai cuốn album hình cưới và rồi thường là xếp xó. Đó là chuyện hồi hơi xửa hồi xưa (hơi xưa thôi, chứ hồi đám cưới tía má mình thì đâu có điều kiện chụp Pre-wedding đâu nè).

Ở xứ người ta, đám cưới diễn ra từ đầu giờ chiều theo trình tự làm lễ tuyên thệ, tiệc ngọt nhẹ rồi tiệc tối rồi overnight chip chip các kiểu ;)). Khoảng thời gian tiệc nhẹ thì CDCR sẽ cùng chụp ảnh với mọi người. Mí anh photo cũng sẽ lôi CDCR đi loanh quanh chụp thêm vài tấm ảnh ảo lòi, có thể chụp cùng một dàn dâu phụ-rể phụ. Chụp chán chê no nê thì ăn bánh uống nước rồi vào tiệc tối. Trong suốt thời gian diễn ra lễ-tiệc họ sẽ chụp hình phóng sự, bắt những khoảnh khắc đáng giá, đáng nhớ của đám cưới. Sau cùng, họ gom toàn bộ các thứ vào một cuốn photobook để lưu giữ muôn đời. Đấy, với ý nghĩa như thế thì chẳng ai đem hình cưới xếp xó đâu ạ.

Người Việt mình tính tình phóng khoáng nên tiếp thu văn hóa năm châu siêu tích cực. Hổng ai bảo ai nhưng người này thấy người kia làm thì bắt chước làm theo. Lâu ngày thành thói quen rồi thành văn hóa lúc nào chả hay. Theo đó là sự ra đời của các kiểu chụp album cưới rồi phát triển như một ngành công nghiệp-ý là mọi thứ đều làm theo công nghiệp. Bởi, cũng khó trách hậu đám cưới, nhiều cặp đôi cảm thấy việc chụp hình tốn kém, phí phạm, không bao giờ giở ra coi lần nữa lém. Hình cưới mà mang nặng tính biểu diễn, xem hình cưới mà thấy hổng-giống-mình, hổng-phải-mình, hổng phải những điều chúng mình thường làm cùng nhau thì dĩ nhiên chúng mình thấy nó xa lạ, chúng mình hổng quý nó là phải rùi.

Rồi giờ mình nói chuyện ngày nảy ngày nay hen. Việc CDCR muốn có thêm một bộ ảnh kỷ niệm đám cưới cũng hổng có gì sai hết vì cũng có nhiều cặp quen nhau lâu nhưng ít khi chụp hình chung với nhau, ít có những hình ảnh được chụp trau chuốt, cẩn thận với nhau hay đơn giản là mình thích thì mình chụp thôi. Điều mình nói ở đây là khi quyết định chụp Pre-wedding tức là bạn sẽ tốn thêm không ít tiền, cũng phải đầu tư thời gian, tâm sức cho nó nên hãy suy nghĩ kỹ trước khi quyết định. Bạn có thật sự muốn có một bộ hình nữa không? Là bạn nha, không phải bố mẹ-bạn bè-dì ba-cô bảy-ông chú của thằng hàng xóm bà chị gái,…nha. Sau đó, chọn photographer hay studio mà có thể tạo cho bạn cảm giác thật thoải mái, gần gũi để có những hình ảnh đẹp cùng nhau í. Như vậy thì hình ảnh mới thật sự có ý nghĩa đối với cả hai. Khi mọi thứ có ý nghĩa thì tự nhiên bạn sẽ cảm thấy trân quý nhiều hơn rồi.

Chắc hẳn nhiều bạn không quên được cảm giác lần đầu tiên xem ảnh cưới của bố mẹ đâu nhỉ. Có phải là đáng quý lắm không? Không hẳn là vì hình đẹp mà là vì giá trị kỷ niệm, giá trị lịch sử của nó. Cả bạn nữa, khi vài chục năm nữa, mắt mờ da nhăn, xem lại ảnh cưới để thấy chúng mình đã từng có thời thanh xuân đẹp như thế nào, chúng mình đã trải qua ngần ấy năm ở cùng nhau rồi đấy. Nó quý lắm chứ! Làm gì cũng vậy, hiểu mình trước đã, hiểu điều mình muốn và hiểu điều mình làm thì không gì là lãng phí cả.

Còn về hình cưới, phim cưới phóng sự thì thui khỏi bàn. Một bộ hình phóng sự đẹp đáng để có lắm, xem hoài không chán đâu. Đây là lời tâm sự của đại đa số CDCR nhà mình đó! Hong phải ý kiến ý cò của mình đâu. Ủa, mình cũng đã là cô dâu cơ mà, tin mình đi!

Lynh Thùy Wedding Planner

[Viết nhân buổi sáng đọc được 800 câu chuyện về hình cưới :D]

comments