CHUYỆN TÌNH VL

Nhân dịp trước giờ mình chỉ toàn viết về chuyện tình yêu của người khác, chứ chưa bao giờ tự viết chuyện của mình. Nhân dịp sinh nhật của bạn tri kỷ là ngày 28.07.1988 thì hôm nay ngày 27.08.2014 đẹp trời mình sẽ công bố Người-đàn-ông-trong-bóng-tối của Lynh Thùy – Kẻ-mà-hỏng-ai-biết-là-ai-đó, chấm dứt mọi hoài nghi đồn thổi của cộng đồng mạng.

……………………………………..

“Em yeu chua?”

“Em yeu roi, em yeu ba me, ban be, yeu tu khi moi sinh ra doi anh a/”

“Khong, y anh hoi la em yeu chua? Tuc la em co khoe khong do.”

“…..”

Chuyện tình yêu 5 năm của Em và Anh bắt đầu từ tin nhắn “chiêu trò” như này đây.

Mùa hè năm ấy, Em và Anh là tình nguyện viên của Trại hè Việt Kiều. Mọi người bảo: “Thằng V được lắm đó. Đẹp trai, cao ráo, làm việc có tâm,…nói chung là được lắm. Còn mình thì thấy: Cha này nhìn như hâm hơi, ăn mặc không giống ai, nói chuyện như dở người,…nói chung là hỏng được chỗ nào. À, được cái cao với mỏi tay không tới. Trong suốt 5 ngày trại, ai làm việc nấy, giờ nào chăn dắt trại sinh thì cùng chăn, giờ nào tình nguyện viên chơi bời thì Anh…làm slide, làm clip, làm nhạc, làm đủ thứ linh tinh (mà hình như chả ai yêu cầu). Rất chi là tự kỷ. Trai hè năm ấy vui thiệt vui, Em cũng kịp thời gian để F5 bản thân sau khi trải qua nhiều chuyện tình cảm diễm quệ lệ rơi. Anh thì vẫn tưng tửng như thế. Ngày cuối cùng, không rõ là từ “sự cố” gì mà Em lại ngồi chung ghế với Anh. Ngồi trên xe, hai anh em nói đủ thứ chuyện từ Đông sang Tây, chuyện công việc, chuyện linh tinh. Lúc này, Em mới thấy Anh bớt nhảm :3. Chỉ thế thôi.

Trại hè kết thúc nhưng tình nguyện viên thì vẫn còn lưu luyến nhau nên lấy cớ tiễn bạn này, tiễn bạn kia để gặp nhau suốt, để rồi em nhận được tin nhắn “đm” (ý mình là định mệnh hoy mà) ấy. Tin qua tin lại, đón đưa nhau đến giữa mùa mưa thì khuya 10.08.2009 Anh tỏ tình, Em liều mình đồng ý, vậy là nắm tay nhau qua hết 5 cái mùa mưa rồi ấy nhỉ.

Quen nhau lâu như vậy đó mà… Anh à, chẳng ai tin là Em có bạn trai cả!!! Ai cũng nghĩ là Em xạo ke, nghi án nhiều nhất vẫn là Em quen với má Em-Attula :D. Giang hồ vào Facebook của Em khảo cổ, bới móc, bói cũng không ra được ai là bạn trai của Em, cũng chẳng có stt sến sẩm, yêu đường chi cả. Người ta suy luận, đoán già, đoán non giữa một rừng trai đẹp trên FB của Em. Riết rồi, Anh có cả nickname là “Người đàn ông trong bóng tối của Lynh Thùy.” Xảy ra cớ sự trên là bởi vì: Anh hỏng thích khoe hình riêng tư lên FB, hỏng thích thể hiện tình cảm tràng giang đại hải lên các phương tiện truyền thông, chuyện mình mình biết được rồi. Anh hay nói đùa: “Em phải cho anh giữ hình tượng độc thân vui tính, chứ không fan của anh buồn.”. Riết rồi quen, đến khi Anh nhột nhạt: “Vì sao Em chẳng bao giờ post hình của Anh vậy?” thì Em cũng tỉnh bơ: “Để Em giữ hình tượng độc thân vui tính, với lại tình lỡ có cách xa thì đỡ phải xóa hình.”. ??? Người ta yêu nhau thì kè kè điện thoại nhắn tin suốt, còn Em với Anh vẫn việc ai nấy làm, bạn ai nấy chơi, muốn gì, cần gì thì ới. Anh nói: Nhắn tin không có nhìn được mặt, nghe được giọng, khi nào nhớ thì gặp, thì gọi nói chuyện trực tiếp không thích hơn à? Rồi hầu như tối nào trước khi đi ngủ Anh cũng gọi cho Em. À, ra là… tối nào cũng nhớ ha ;)).  Có ai yêu nhau mà ngộ nghĩnh như hai đứa tui không??? Hết chỗ nói. Vậy chớ,  thi thoảng Anh vẫn ẩn hiện trên trang cá nhân của Em đó chứ. Không phải với danh xưng là Người yêu/Bạn trai/Bồ/Honey/Bấy bì-/Anh iu/ Chim/Gà/Cá/Chuột/Gấu/Cà na/Búp bế….như người ta vẫn thường gọi nhau khi yêu. Em gọi Anh là “Bạn tri kỷ”. Ai biết chuyện hay tinh ý tẹo thì sẽ biết kẻ-mà-hỏng-ai-biết-là-ai-đó còn không thì viết cho ai người đó hiểu là được. Với Em, vậy là đủ.

Đúng với danh xưng “Bạn tri kỷ”, Anh và Em có thể chia sẻ với nhau bất cứ chuyện gì, từ chuyện “Hôm qua Anh nằm mơ thấy bạn đó, rồi Anh vô tình vào FB của bạn đó, Anh thấy là abcdefyz cho đến  cả chuyện tế nhị của chị em phụ nữ. Anh mày mò hỏi mẹ, hỏi các chị đồng nghiệp, hỏi bạn bè xem: “Có bị đau bụng khi tới ngày đèn đỏ không? Phải làm sao để hết? Bạn gái của em hay bị đau bụng lắm, như vậy có làm sao không?”. Mỗi người đều có một niềm đam mê riêng nhưng hình trên fanpage của Em là do Anh chụp, Anh thiết kế; vài món trên page của Anh là do Em nấu, đôi bài viết của Anh là do Em sửa, các dự án của Anh dù là lớn hay nhỏ thì cũng có chút đỉnh dấu vân tay, vân chân của Em. Em và Anh rất ít, hầu như không bao giờ giận nhau (mà nếu có thì toàn là tanh banh sứt đầu mẻ trán), vì cả hai đều có thể thẳng thắn nói chuyện cùng nhau để giải quyết vấn đề, nếu giận sôi máu mà nhìn mặt mày của Anh rồi thì chỉ có cười tét rún. Em thích: …Nếu em cần những phút bình yên/Anh sẽ đến ngồi kề bên em/Khi em khóc giọt nước mắt chứa chan/…, còn Anh thì bảo: Hâm à, Anh sẽ không để cho Em khóc. Nếu Em khóc thì gặp Anh là Em sẽ cười, chứ còn chụm đầu vào khóc chung chi pà nụi???. Anh cũng chẳng nịnh nọt bạn gái bằng quà cáp đắt tiền hay hoa hòe lãng mạn gì cả. Món quà đầu tiên Anh tặng Em là Lollita-loại nước hoa có mùi thơm khi gần khi xa, càng cố nắm bắt thì chẳng ngửi được gì, càng mặc kệ nó thì nó cứ thoang thoảng kèm theo đó là DVD The Ghost với một file Help có nội dung: Chỉ dành cho người mà tôi yêu nhấtà sến muốn xỉu. Sinh nhật Em, Anh tặng cho Em chocolate, hạt dẻ Em thích và câu : Em muốn Anh tặng gì? Đi lựa chung cho zui =)). Anh đưa Em thẻ phụ ngân hàng của Anh rồi dặn: “Em giữ đi, lỡ có việc gì cần thì rút. Em yên tâm, không bao giờ Anh để quá 200K trong đó đâu =))”. Cà chớn, tưng tửng nhiều khi muốn ngắt đầu nhưng mà cũng “đâu có tệ” hén!

Quen nhau được hai năm thì Anh gặp biến cố lớn. Suốt đời này, Em chẳng thể nào quên được cái hôm Anh gục đầu vào vai Em khóc như một đứa trẻ. Em hoang mang không biết phải làm thế nào, chẳng lẽ hai đứa ôm nhau mà khóc. Phải cứng rắn, phải mạnh mẽ, phải cố lên. Nhìn Anh, Em đau lòng bao nhiêu thì phải tỏ ra phấn chấn bấy nhiêu. Em đã dùng đủ mọi lời lẽ nặng nề, quát mắng thậm chí sẽ đòi nghỉ chơi nếu như Anh từ bỏ. Đau nhiều, buồn nhiều, khóc cũng nhiều, sau cùng Anh cũng hiên ngang vượt qua ải tử thần, và sống một cuộc đời thật khác..

Năm cuối đại học, đến lượt gia đình Em có chuyện. Với Em, đó là một cơn ác mộng. Lần đầu tiên, Em khóc trước mặt một người khác ngoài mẹ. Em nhớ là mình khóc to lắm, mắt đỏ hoe, còn Anh thì chỉ ngồi cạnh, nắm chặt lấy tay Em. Em đòi chia tay vì sợ ảnh hưởng đến Anh, sợ chuyện chẳng đi đến đâu nhưng anh không chịu buông tay Em, cùng Em vượt qua những ngày tháng khó khăn nhất.

Cách đây khoảng một năm, em dính một trận mưa lớn kèm theo đó là sự rối loạn gì gì đó ở cái tuổi “tái dậy thì”, thế là qua một đêm mặt mũi em toàn những mụn bọc, mụn mủ to đùng, kín hết cả mặt. Em chẳng dám nhìn vào gương, chẳng dám tin đó là sự thật, giống như kiểu bị biến thành một người khác sau một đêm. Dù lạc quan đến mấy thì quả thật lúc đó Em nghĩ: Thôi, hết thật rồi! Cả nhà Em, từ bà ngoại đến mẹ, đến dì đến cả các chú, các bác đều thấy xót. Bà ngoại khóc: Con ơi, ngoại cho con tiền nè, mua thuốc uống đi con. Con gái được mỗi cái mặt, bây giờ như vầy thì biết làm sao. Cơn ác mộng thứ hai của cuộc đời là đây. Đi đâu Em cũng dùng khẩu trang che kín mặt, đó cũng là lúc Em nhận thấy sự phân biệt đối xử với phụ nữ có nhan sắc là như thế nào. Còn Anh, Anh không bày tỏ thái độ gì hết, không xoắn, không quắn, Anh nghiên cứu, tìm hiểu, phân tích đủ thứ nguyên nhân, gửi mail hỏi không biết bao nhiều sư phụ, rải câu hỏi lên các diễn đàn để tìm cách chữa cho Em. Thời gian đó, Em và Anh bất đồng quan điểm rất nhiều, cãi nhau tanh banh không biết bao nhiêu lần, Anh cũng phải nặng nhẹ đủ điều. Ai cũng nói Em gàn dở, chữa trị phản khoa học,…Em chỉ biết xù lông xù lá với mọi người rồi về khóc với Anh. Anh bảo: “Với Anh, lúc nào Em cũng đẹp hết, Anh chỉ cần Em khỏe mạnh là được rồi.” Hơn sáu tháng kết hợp phương pháp ăn uống lành mạnh của Anh, cùng với những kinh nghiệm Em lụm lặt, nghiên cứu được, kết hợp Đông y-Tây y thì Em cũng qua khỏi. Tuy là vẫn còn chút dấu vết nhưng so với lúc đó thì đã quá tuyệt vời rồi.

Vậy đó, 5 năm bên nhau, dù là giàu sang hay nghèo đói, khỏe mạnh hay đau ốm thì chúng mình vẫn lì lợm không buông tay nhau. Đâu có hứa hẹn sẽ bên nhau suốt đời suốt kiếp gì đâu, cũng đâu có hứa yêu nhau trăm năm gì đâu, cứ ở cạnh nhau vậy thôi. Chúng mình gặp nhau, đến với nhau, song hành cùng nhau và ở cạnh nhau tư nhiên như lẽ bình thường.

Người ngoài nhìn vào bảo: Hai đứa này chẳng giống yêu nhau!!! Nhìn như bạn! Cho đến khi biết tin “động trời” của hai đứa thì chị giúp việc nhà Attu còn nói: “Trời đất, Linh có bồ hả? Tìm hiểu kỹ chưa? Cưới nhau mà tìm hiểu không kỹ sau này khổ lắm nha! Đó giờ thấy toàn đi chơi với Út Trang, xem kịch với Út Trang, đâu nghĩ có bồ đâu trời.” Ừ, thì tụi mình là bạn mà, bạn bè thì nói được với nhau tất cả, bạn bè sẽ chẳng bao giờ phản bội nhau, cưới nhau về thì cũng là bạn mà, Bạn Đời ha! 😉

P.S. Viết một lần bù cho 5 năm qua luôn rồi nè. Ai còn thắc mắc: “Không hiểu nổi tại sao tụi nó lấy nhau? Nhìn tụi nó chả thấy yêu đương gì, nhìn như bạn!” đọc xong mà còn thắc mắc thì hẹn vào một ngày đẹp trời cuối tháng 11 nha! Hôm í tha hồ mà Hỏi xoáy- Đáp xoay =)).

Lynh Thùy chấp bút

 

 

 

 

 

 

There are no comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Start typing and press Enter to search

Shopping Cart